Blog Cá Nhân
  • Trang Chủ
  • Menu Chính
    • Video
    • âm nhạc
    • Thủ thuật
    • đời sống
    • kho
    • Stock
    • Internet
    • Market
    • Stock
  • Tiện ích

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015

Thợ săn và Quản lý Bầy chó

 Unknown     23:50   

Một chú chó săn chạy mải miết dưới cánh đồng mà không săn được con thỏ nào. Người chăn dê thấy vậy nên cười trêu chú chó:





- Chú thật bất tài. Chú cao lớn hơn thỏ nhưng lại không thể nhanh bằng nó.

Chó săn đáp:
- Là vì mục đích chạy của bọn tôi hoàn toàn khác nhau! Tôi chạy chỉ vì miếng ăn, còn thỏ chạy vì tính mạng!
Thợ săn nghe cuộc trò chuyện của người chăn dê và chú chó, nghĩ bụng: “Con chó này nói đúng. Nếu ta muốn có nhiều thỏ hơn thì phải nghĩ cách khác”. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu thợ săn. Đó là tia lửa đầu tiên của khoa học quản lý.
Thợ săn quyết định mua thêm mấy con chó săn khác và ra chính sách mới: Con nào bắt đủ số thỏ hàng ngày thì mới được ăn mấy khúc xương, bằng không phải nhịn đói. Chiêu này giúp số thỏ tăng lên trông thấy. Rõ ràng là không chú chó nào muốn đói bụng cả.

Được một thời gian, bỗng bầy chó nhận ra: Thỏ lớn khó bắt hơn thỏ bé, vậy mà công được hưởng thì giống nhau. Vậy là từ đó số thỏ thợ săn nhận được toàn là thỏ nhỏ. Thợ săn thắc mắc và bầy chó đáp lời:
- Thỏ lớn khó bắt hơn thỏ nhỏ, công được hưởng như nhau, ai phí công đi bắt đây?
Thợ săn quyết định không dùng xương để trả cho số lượng thỏ, mà dùng phương pháp đánh giá hiệu quả: Thống kê trọng lượng thỏ của từng con săn về để trả công theo từng giai đoạn.
Cách quản lý mới của thợ săn lập tức có tác dụng, số thỏ bầy chó săn về tăng cả số lượng lẫn chất lượng.

Thế nhưng, một thời gian sau, thợ săn lại thấy số thỏ bầy chó săn về giảm rõ rệt, mà những con chó càng nhiều kinh nghiệm thì lại đem về càng ít thỏ. Được hỏi, bầy chó đáp:
- Quãng đời đẹp nhất của bọn tôi đều là cho ông, chủ nhân. Nhưng giờ bọn tôi ngày một già. Khi không bắt được thỏ nữa, ông có còn cho tôi xương không?
Thế là thợ săn thống kê lại toàn bộ số thỏ bắt được của từng con, tiến hành phân tích, đưa ra quy định mới về trả công: Nếu bắt được số thỏ vượt một mức nhất định, chó săn khi về già sẽ được trả số xương nhất định.
Bầy chó vui sướng, tất cả lại lao đi săn, cố để hoàn thành và vượt mục tiêu đề ra.

Một thời gian sau, bầy chó nhận thấy: Chúng ta bỏ công bỏ sức ra mà chỉ được trả công mấy khúc xương. Trong khi đó thỏ quý gấp mấy lần xương. Vậy sao chúng ta không tự bắt thỏ cho mình?
Thế là có mấy chú chó bỏ thợ săn, tự mình lập xưởng bắt thỏ.
Câu chuyện chính là các bước phát triển của khoa học quản lý.
Không chỉ có thợ săn, ngay cả chó săn cũng có nhu cầu lập nghiệp.

Bài học cho quản lý doanh nghiệp là gì? Doanh nghiệp có thể tìm ra những cách thức thích hợp để khích lệ và giúp đỡ nhân viên lập nghiệp. Như vậy, doanh nghiệp có thêm nhiều cơ hội đầu tưcon nhân viên có cơ hội tự quản lý một hạng mục mới. Cách quản lý này không chỉ giữ chân nhân tài, mà còn tạo thêm nhiều lợi nhuận và tránh được những cuộc cạnh tranh phức tạp sau này.

Trong tiềm thức, đối với hầu hết mọi người, mục đích làm việc không chỉ xuất phát từ tiền, mà còn từ tình yêu công việc. Được làm và phát triển công việc mình yêu thích sẽ là động lực tốt nhất cho sự cống hiến hết mình của họ. Vì vậy, lãnh đạo doanh nghiệp cần biết cách tạo “đất” cho nhân viên, giúp họ hiểu rõ vị trí và phương hướng làm việc của mình, phát huy năng lực và thỏa mãn khát vọng thành đạt của họ. Mặt khác, đó là cách giữ gìn và phát triển hiệu quả nguồn lực con người, đáp ứng cả nhu cầu hiện tại và tương lai của công ty.





Read More
  • Share This:  
  •  Facebook
  •  Twitter
  •  Google+
  •  Stumble
  •  Digg

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Tổng hợp clip Quà Tặng Cuộc sống

 Unknown     14:02     Phim ảnh, Video   




Ky nang Giao tiep Ung xu chuyen nghiep




Read More
  • Share This:  
  •  Facebook
  •  Twitter
  •  Google+
  •  Stumble
  •  Digg

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

Chèn Video Youtube Vào Blogspot

 Unknown     18:43     thủ thuật     No comments   

Chèn Video Youtube Vào Blogspot

Mới nhìn tiêu đề bài viết chắc hẳn nhiều người thấy buồn cười vì vấn đề này xưa như trái đất và rất nhiều blog đã hướng dẫn về cách chèn video của youtube vào bài viết của blogspot.
Về code này mình cũng đã có bài chia sẻ từ đã lâu xem ở ĐÂY.
Bài này mình muốn trình bầy lỗi mà nhiều người thường mắc phải khi chèn video của youtube vào blogspot có cài đặt tiện ích tự động tóm tắt bài viết ở trang chủ không dùng javascript mà không lấy được ảnh thumbnail mà nhẽ ra nó hoàn toàn tự động lấy ảnh thumbnail không cần up ảnh kèm video.

Thường thì ta hay quen nhúng video youtube theo cách như trong ảnh
Click Chia sẻ-click Nhúng-rồi copy code đưa thẳng vào blogspot làm như vậy thì sẽ không có ảnh thumbnail.
Các bạn để ý 2 link sau:
Link ở phần mã nhúng của youtube
//www.youtube.com/embed/yXORxYbyljA
Link của code chèn video youtube vào blogspot:
https://www.youtube.com/embed/yXORxYbyljA
Ta cần sử dụng link đầy đủ bên dưới thì mới lấy được ảnh thumbnail.
Vậy khi nhúng video youtube vào blogspot sau khi lấy mã nhúng ta cần thêm:
https:
vào trước đoạn link trong mã nhúng.
Rất đơn giản nhưng do lười nên mắc lỗi.
Dưới đây xin khuyến mại code chèn video youtube có ảnh kèm video
<div style="text-align:center;"><b><font color='blue' font-size='20px'>Bạn Đang Thưởng Thức Âm Nhạc Trên DautoCrazy.Blog</font></b><br/>
<iframe width="600" height="450" src="http://www.youtube.com/embed/IDVIDEO?autoplay=1" frameborder="0" allowfullscreen></iframe><br/>
<img border="0" alt="Thumbnail" src="http://img.youtube.com/vi/IDVIDEO/1.jpg"><br/> <marquee><b><font color=green>Chúc Bạn Có Những Phút Giây Thật Vui Vẻ</font></b></marquee><br/></div>
Thay phần bôi màu đỏ là ID của video
Thay phần màu vàng theo ý của bạn
Và nó như thế này:
Bạn Đang Thưởng Thức Âm Nhạc Trên DautoCrazy.Blog



Thumbnail


Read More
  • Share This:  
  •  Facebook
  •  Twitter
  •  Google+
  •  Stumble
  •  Digg

Cuộc đối thoại trong quán mì

 Unknown     18:16     Đời Sống, Phim ảnh   

Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì"..Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.

Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.
Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời.

- Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

- Có thể... cho tôi một… bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú.

- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây.

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

- Cho một bát mì.

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. “Ngon quá” - thằng anh nói.

- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ.

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon ! Cám ơn !” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán.

- Cám ơn các vị ! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói.

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái.

- Có thể… cho tôi một… bát mì được không?

- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

- Cho một bát mì.

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

- Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý.

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán.

- Thơm quá!

- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!

- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình.

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu.

Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đêu đã lớn rất nhiều.

- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón.

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi…hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”

- Vâng, hai bát mì. Có ngay.

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi.

Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây.

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng.

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời.

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi.

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé.

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự.

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên ! Chúc hạnh phúc ! Cám ơn !”

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài.

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời.

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con.”

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua.


Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện.

Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ.

“Việc này có ý nghĩa như thế nào ?” Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này.

Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua.

Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà.

Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên.

Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm:

- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói:

- Các vị… các vị là…

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

-Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lức để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này.

Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói:

- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao ? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên!

Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói:

- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì.

Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay. Ba bát mì.

Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng : chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt ,nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người.

Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng : "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt." Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.


Nguồn: songdep - Câu chuyện về một bát mì
Read More
  • Share This:  
  •  Facebook
  •  Twitter
  •  Google+
  •  Stumble
  •  Digg

Loạt hình về bản chất cuộc sống khiến bạn phải giật mình

 Unknown     17:59     Đời Sống, Phim ảnh     No comments   

Loạt ảnh về cách con người đối xử với nhau, hay bản chất của thành công là những điều khiến chúng ta phải suy ngẫm.


Người giơ tay về phía bạn chưa chắc đã thực lòng muốn cứu bạn.
Đôi khi cuộc sống có nhẹ nhàng thoải mái hay không là dựa vào việc bạn lựa chọn con đường như thế nào.
Thành công đôi khi bị đánh đổi bởi phút chốc chán nản.
Không cần bảo thủ quy tắc, dám sáng tạo mới có thể đánh bại đối thủ.
Phương hướng không đúng thì càng cố gắng càng gian nan.
Nắm trong tay nhiều tài nguyên đến đâu không quan trọng. Nếu bạn không biết cách sử dụng thì vĩnh viễn không bao giờ là đủ.
Có một ngày, bạn cảm thấy cuộc sống thật gian nan, nhưng như vậy thì thành quả gặt hái có thể sẽ rất to lớn.
Đến một ngày, cuộc sống của con người sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào công nghệ.
Người nghèo khổ phải quỳ gối phục tùng kẻ quyền quý và mạng sống lúc nào cũng bị đe dọa.
Kẻ ăn không hết người lần chẳng ra.
Sự thờ ơ lan dần trong cộng đồng khiến người ta không còn đức tin.
Rừng xanh dần bị con người biến thành than củi.
Dù rừng là lá phổi xanh của Trái Đất nhưng điều đó cũng không ngăn cản được con người chặt phá để kiếm lợi.
Cuộc sống khốn khó của những người nghèo khổ.
Sự chênh lệch giàu nghèo, bóc lột là vấn nạn thời nào cũng có.
Con người tự lừa dối, huyễn hoặc bản thân trước tai họa mình gây ra.
Đến một ngày, con người sẽ chỉ còn sống với những thứ tự mình tạo ra.
Có những thứ không là gì với người này nhưng lại rất có giá trị với người khác.
Những thiết bị công nghệ hiện đại do con người tạo ra sẽ hủy diệt môi trường sống của chính chúng ta.

Phiền muộn, trầm cảm như cái bóng vô hình ngày càng lớn dần rồi bóp nghẹt con người.
Read More
  • Share This:  
  •  Facebook
  •  Twitter
  •  Google+
  •  Stumble
  •  Digg

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2015

Chùm ảnh khiến bạn suy nghĩ về cuộc sống

 Unknown     18:00     Đời Sống     No comments   


Bạn hãy thử một lần nghĩ mình sẽ bị giết hại một cách dã man, bị lấy máu, xẻ thịt và nằm giữa bàn tiệc trong những tiếng cười. Không những thế da của bạn bị mang đi rồi làm túi xách, làm thảm lau nhà…
Từ lâu nhiều loài động vật đã gần gũi với cuộc sống con người. Chúng cũng có linh hồn, có sự sống nhưng vì mục đích phục vụ cuộc sống, con người đã tàn báo với nhiều loại đồng vật mà không hề thấy thương tiếc. Loạt ảnh sau đây sẽ khiến ta phải suy nghĩ, trăn trở về những hành động đó.
thegioitre__bao_ve_dong_vat_10_500x341
Con người lấy lông thú làm thảm trải nhà.
thegioitre__bao_ve_dong_vat_1_500x307
Tê giác bị con người chém giết dã man.
thegioitre__bao_ve_dong_vat_11_500x608
Động vật hoang dã bị con người săn bắn.
thegioitre__bao_ve_dong_vat_13_500x362
Da cá sấu bị con người làm túi xách.
thegioitre__bao_ve_dong_vat_14_500x367
Động vật làm trò mua vui cho con người với những tiết mục xiếc
thegioitre__bao_ve_dong_vat_15_500x384
Con người làm thịt động vật nấu thức ăn.
thegioitre__bao_ve_dong_vat_16_500x357
Bắt ngựa kéo xe.


Read More
  • Share This:  
  •  Facebook
  •  Twitter
  •  Google+
  •  Stumble
  •  Digg

Quá Nhanh Quá Nguy Hiểm 7 Thuyết Minh Full HD

 Unknown     17:51     Phim ảnh, Video     No comments   







Read More
  • Share This:  
  •  Facebook
  •  Twitter
  •  Google+
  •  Stumble
  •  Digg
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

Bài Đăng Phổ Biến

  • Thợ săn và Quản lý Bầy chó
    Một chú chó săn chạy mải miết dưới cánh đồng mà không săn được con thỏ nào. Người chăn dê thấy vậy nên cười trêu chú chó: - Chú...
  • Thêm bộ nút Like của Facebook - Google Plus - Tweet vào blogspot
    Trong các bài viết gần đây, thấy có khá nhiều bạn hỏi làm thế nào để thêm bộ nút chia sẻ mạng xã hội dạng nằm ngang bao gồm: Facebook, Googl...
  • Chùm ảnh khiến bạn suy nghĩ về cuộc sống
    Bạn hãy thử một lần nghĩ mình sẽ bị giết hại một cách dã man, bị lấy máu, xẻ thịt và nằm giữa bàn tiệc trong những tiếng cười. Không những...
  • Chèn Video Youtube Vào Blogspot
    Chèn Video Youtube Vào Blogspot Mới nhìn tiêu đề bài viết chắc hẳn nhiều người thấy buồn cười vì vấn đề này xưa như trái ...
  • Quà tặng cuộc sống mới nhất - Gốc và ngọn - Clip cảm động
     
  • Loạt hình về bản chất cuộc sống khiến bạn phải giật mình
    Loạt ảnh về cách con người đối xử với nhau, hay bản chất của thành công là những điều khiến chúng ta phải suy ngẫm. Người giơ tay về phí...
  • Tổng hợp clip Quà Tặng Cuộc sống
  • Công dụng làm đẹp bất ngờ của lá trà xanh
    Trà xanh từ lâu đã được sử dụng như một thứ làm đẹp truyền thống của nhiều phụ nữ Châu Á. Và thậm chí, có rất nhiều các thương hiệu mỹ phẩm ...
  • Giá trị của một đồng tiền
  • Cuộc đối thoại trong quán mì
    Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát ...

Nhãn Bài Đăng

  • Đời Sống
  • Phim ảnh
  • thủ thuật
  • Video
Được tạo bởi Blogger.

Goole Dịch

KENLYHUY

Copyright © Blog Cá Nhân |Mr Phanhuybgg